Đúng như Christian Dior từng nói: “ A woman’s perfume tell more about her than her handwriting” (“Nước hoa phụ nữ dùng cho biết nhiều điều hơn cả chữ viết”). Mùi hương có thể kể những câu chuyện bất tận về xúc cảm. Bằng chứng là mình mới bước vào thế giới mùi hương một thời gian rất ngắn thôi mà những câu chuyện hương của mình đã là những trang cảm xúc, muôn màu muôn vẻ!
Hương với mình không đơn thuần là những công thức để tạo ra một mùi gì đó dễ chịu, để xịt vào khi đi làm hay đi ra đường và càng không phải là thời trang để chưng diện tạo một vẻ ngoài hấp dẫn. Hương với mình là cảm xúc, hay chính xác là mình “wear the perfume” để thỏa mãn một xúc cảm nào đó. Ví dụ khi mình nhớ nhung hoài niệm, mình sẽ mang mùi hương nỗi nhớ; khi mình ngọt ngào mình sẽ mang mùi hương tuổi thơ hoặc tình yêu nào đó ngọt lịm; khi mình cần gai góc mạnh mẽ mình sẽ wear hương “lan rừng lạnh lẽo” chẳng hạn ^^. Điều này đúng cả khi mình mang những mùi hương không do mình tạo ra; nhưng với những sáng tạo của mình thì chắc chắn cảm xúc mới là tâm hồn đang dẫn dắt và điều chế nước hoa, chứ không phải chỉ là bàn tay hay khối óc!

Mình phát hiện ra khi cảm xúc tỏa hương thì mình không thể không thích mùi hương đó vì nó không đơn thuần là các mùi hòa quyện vào nhau mà nó là tình người, là tri giác, là nhận thức, là trải nghiệm, là đau đớn, là lớn lên, là tất cả những gì góp phần to lớn tạo nên con người hiện tại của mình ngay đây và lúc này. Hôm nay có một miền cảm xúc tỏa hương như thế mình muốn chia sẻ ^^
Hương Tuổi Thơ – Fruity Memory Fragrance
Tuổi thơ của mình ngọt ngào như một trái mít ướt chín! Chính xác là như vậy, các bạn ạ. Mình không thích ăn mít ướt vì nó ngọt quá, nhưng mình rất thích mùi thơm của nó vì mùi thơm ấy vẽ lại chính xác miền ấu thơ của mình – căn nhà nhỏ ở Sở Tư Pháp Gia Lai nơi mình được sinh ra và sống cùng Ba Má và chị gái. Căn nhà nhỏ xíu, dù đã bao gồm các công trình phụ bên ngoài là bếp, chuồng heo, chuồng thỏ thì căn nhà vẫn nhỏ xíu so với khu vườn ổi, mít, xoài, đủ đủ (của Sở Tư Pháp). Mình khá chắc tất cả sự mộng mơ, ngọt ngào trong con người mình đã được dệt nên từ khu vườn tuổi thơ ngày ấy. Mình luôn thấy một cô bé vào một buổi sáng tinh sương đi vào khu vườn mít-xoài, chạy chơi trong làn khói lá Má đốt mờ đục. Bàn tay cô bé mân mê cầm tà váy xoay nhiều vòng thích thú cười khúc khích. Thế nên Hương Tuổi Thơ của Nắng có những nốt hương trái cây nhiệt đới, thoảng cùng hương hoa cỏ tượng trưng cho tâm hồn trong trẻo, đáng yêu của cô bé. Có một điều mới mẻ mình học được là trong điều chế nước hoa ko có mùi “mít”, chứ đừng nói đến “mít ướt”! Mình hỏi cô giáo khi có nhu cầu tái hiện hương “mít” thì cô hỏi lại như một cách trả lời: “em có nghĩ có ai dùng mùi sầu riêng để điều chế nước hoa không!!??”
Thế nhưng Miền xúc cảm tuổi thơ mạnh mẽ đến nỗi chẳng hiểu sao sau một hồi pha pha chế chế các nốt trái cây như Xoài, Vải, Đào cộng hưởng với các nốt hương “ngọt ngào” khác như Coumarin, Vanillin thì mình lại ra được một mùi hương nghe thoang thoảng…“mùi mít ướt” hehe 😊 (Mình không dám cho cô giáo kiểm định mùi hương này vì sợ cô la…) nhưng mình rất thích nó – thích vì nó gợi lại cho mình cả một miền cảm xúc Tuổi Thơ ngọt như mía lùi, ngọt như mít ướt ^^.
P/s: Chai nước hoa “Fruity Memory” này mình dành tặng cho Má và nhờ chị gái kiểm định mùi hương. Xịt xong 1 shot vào người, với vẻ mặt hơi giống “say bột ngọt” chị bảo: “Lan định cho Má đi bán mít à!!! @_@” ^^.






