Muốn đấu tranh phải học…tiếng Anh

Nắng hi vọng sau khi đọc xong post này các bạn trẻ đã, đang và chưa có động lực học tiếng Anh sẽ có thêm và các bạn sinh viên ngành Du lịch Khách sạn của Nắng thì có nhiều hơn động lực để dùng thứ tiếng Anh của lòng hiếu khách (English of Tourism and Hospitality) để nói chuyện với những vị khách biết dùng tiếng Anh nhưng không biết thế nào là hiếu khách!

Chuyện là khi chuyến bay của hãng hàng không của sự hiếu khách (Airlines of Hospitality) vừa đáp thì từ hàng ghế đối diện một nam hành khách người Việt Nam đứng lên, quay về dãy ghế ngay phía sau lưng anh và bắt đầu…chửi 2 người phụ nữ trẻ người nước ngoài bằng thứ tiếng Anh rất lưu loát nhưng cũng rất thô lỗ và bất lịch sự ! Nắng phải công nhận tiếng Anh của anh tốt! Anh làm một tràng rất dài và liên tục không thở, đay nghiến chuyện một trong hai người phụ nữ đã đẩy ghế máy bay làm anh…giật mình! Mới nghe Nắng đã không tin nổi vào tai mình nhưng vì anh lặp lại 1 câu tới chục lần nên cuối cùng Nắng cũng phải chấp nhận. Anh tiếp tục gào lên, không quên giơ cao cánh tay lực lưỡng chỉ vào mặt các cô gái trong ánh mắt sững sờ của các hành khách cả Việt Nam và khá nhiều khách nước ngoài xung quanh. Cô gái bắt đầu thấy quá đáng và giải thích rằng cô ấy không cố ý nhưng anh trai thể hiện “đẳng cấp chửi” bằng cách không cho cô gái có bất cứ khoảng trống nào để chen vào…

Xung quanh ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng tuyệt nhiên không có bất kì một động thái can thiệp nào (có lẽ là vì mọi người không sử dụng tiếng Anh) và lạ một cái là nhân viên của Airlines of Hospitality cũng không thấy một mống (dù chắc chắn những bạn này thông thạo tiếng Anh và đang đứng ngay sau tấm rèm ngăn cách giữa khoang business và economy). Nắng hiểu hết câu chuyện và ngôn ngữ tiếng Anh của anh nên quá thương hai cô gái và chưa bao giờ thấy xấu mặt người VN đến như vậy! Khi không thể chịu nổi nữa và khi cảnh tượng có màu sắc bạo lực hơn, Nắng đành đứng lên và “Excuse me anh ơi…” với chất giọng ngọt ngào nhất có thể (vì Nắng cũng sợ chứ >.<, anh ấy to quá lại rất mafia…) nhưng N hy vọng anh có thể bình tĩnh và ôn hòa hơn chút nào hay chút đó. Anh có hơi bất ngờ khi một giọng tiếng Anh cũng khá lưu loát nữa được phát ra không phải từ anh mà từ phía sau. Theo bản năng, anh quay ngoắt đầu lại có vẻ bực tức coi xem “đứa nào” dám xen vào việc dạy dỗ của anh. Sắc mặt anh thoáng dịu lại hoặc nhếch mép thở ra vì nhận ra đứa cả gan chỉ là 1 con nhóc nhỏ bằng 1/3 anh; Nắng chẳng biết nữa! Quắc mắt xong, anh quay đi…chửi tiếp. Nắng hít thở sâu, lấy thêm một hơi và gọi anh lần nữa bằng tiếng Anh vì Nắng có cảm giác và hy vọng nó sẽ hiệu quả hơn tiếng Việt…nhưng không! Lần này anh còn chẳng thèm quay lại…

Nắng nhấn nút gọi tiếp viên! 2 phút trôi đi, tấm rèm ngăn cách hai khoang vẫn im lìm, không ai bước ra dù Nắng đã thấy một số bạn tiếp viên di chuyển về khoang business ngay đầu máy bay để chuẩn bị hạ cách. Chỉ còn cách nhờ một số anh chị ở hàng ghế trên, chuyển lời gọi tiếp viên đến giúp khách…Một lúc sau tiếp viên xuất hiện dè dặt…hành khách bắt đầu xuống máy bay và không biết cái kết thế nào…

Nắng đi cùng một số khách nước ngoài khác và mười mấy năm học và sử dụng tiếng Anh, giờ chỉ biết nói: “I am so sorry for what happened!..” và trong đầu chỉ có một từ “unbelievable” suốt từ hôm qua đến bây giờ!

Đến Lisa cũng còn phải đồng ý: đến mèo cũng phải biết tiếng Anh mới có thể send feedback cơ mà…

Cuối cùng Nắng nghĩ: không phải tiếng Anh hay tiếng nước ngoài nào mà ái ngữ mới là ngôn ngữ cần phải học nhất! Ngoài ra, Nắng cũng nghĩ các chị em phụ nữ có thể cân nhắc chọn người đàn ông chỉ bằng cách quan sát người ấy ứng xử khi đi máy bay đấy ạ 😉

Leave a comment