Bà đồ nay…

Bà đồ nay cũng vậy
Chẳng khác ông đồ xưa
Một mình cùng mực, giấy
Người qua mấy ai chờ…
Năm nào hoa cũng nở
Bà đồ vẫn ngồi đây
Nhìn hoa rơi trên giấy
Trong lòng mưa bụi bay…

P.s: Thời đại khác nhưng cũng một tâm tư đấy…ngậm ngùi!

Leave a comment