Về miền mây ngàn

Em thấy rồi một tình yêu sớm nở thôi
như mưa về trên hoang mạc xa xôi
Trái tim nào sẽ thôi bậc khóc giữa đêm
sẽ thôi trông nhớ dáng êm qua thềm
Hãy nắm lấy bàn tay cô ấy đi anh
Đừng để vụt đi như ánh sao băng
Đừng bận tâm em một người thương anh…mà anh không muốn
Đừng như ngọn sóng sẽ mãi vỡ tan, đập vào bờ cát thương nhớ chứa chan
Đừng như tình em cứ mãi lang thang về miền mây ngàn…
(Nhạc Nắng)

Leave a comment