Điều tuyệt vời không cần phải to tát 🌱

Có một hôm nọ, tôi dậy sớm đi thể dục ở công viên gần nhà. Ngay trên vỉa hè, tôi thấy một góc nhỏ toàn mảnh thủy tinh vỡ – màu xanh đục, dễ bị nhầm với lá cây, cành cây bị cắt chặt vào mùa mưa bão mà các cô chú lao công chưa kịp dọn. Thay vì tiếp tục đi bộ, tôi ngồi xuống, từ tốn nhặt từng mảnh nhỏ, gom lại và bỏ vào thùng rác gần đó. Chỉ nghĩ đơn giản: nếu mình không nhặt, có thể một đứa trẻ, một người đi tập hoặc một chú chó sẽ vô tình dẫm phải.

Hay như hôm nay tôi bị thu hút bởi một quán cà phê làm việc có tên là “Mọt” bởi nó có một lối đi nhỏ dẫn vào khu để xe riêng ở phía sau với tấm bảng thông tin rất “kind” đại khái là: nhờ bạn đi xe vào trong nhà để xe của quán nhé. Tôi đi con xe điện êm ái vào trong, lối đi mở rộng dần và dẫn đến một khu nhà để xe đẹp nhất tôi từng thấy vì đó là chiếc nhà để xe duy nhất có cả một bức tường sách ^^.

Tôi cười chào chú bảo vệ và trầm trồ về bức tường sách. Sau thoáng chút e ngại (có lẽ vì sự tự nhiên, thân tình của tôi) thì hai chú cháu trò chuyện rất vui vẻ. Tôi hỏi thăm chú về công việc, gia đình…chú nói 4 câu thì 3 câu nhắc về cô và các con – trong đó có một cô con gái 35 tuổi đang làm việc ở Tp.HCM và cậu con trai 29 tuổi to cao hơn chú, làm việc ở đây…ước gì là chú có cậu con trai 35 tuổi và cô con gái 29 tuổi…cơ mà không sao, hình như tôi nhìn đủ trẻ nên chú còn gợi ý: “Con trai chú chưa vợ, hay để chú giới thiệu cho” 🤭

Chú tên Thanh Vân. Tôi thầm nghĩ: hay quá, viết tắt tên chú là “T.V” có nghĩa là tuyệt vời. Và đúng là điều tuyệt vời hôm nay với tôi là cuộc gặp gỡ, chuyện trò với chú. Và đúng là điều tuyệt vời không cần to tát. Điều tuyệt vời chỉ cần là một ánh nhìn thân thiện, một nụ cười, một câu chuyện nhỏ vui vẻ, chia sẻ giữa những người xa lạ để xua bớt đi những nhọc nhằn thường ngày🌸

Leave a comment