Ngôi nhà vắng

(Nhạc Nắng – Phổ thơ Nguyễn Trường Phong)

Một ngôi nhà vắng và anh đứng đợi
Chiều nay mây bảng lảng lưng đời
Hoàng hôn như bóng người dĩ vãng
Mơ hồ kia cứ lãng đãng vơi.

Cây cỏ úa khi mùa Thu đã ghé
Cuối chiều vang một tiếng chim khan
Mảnh rừng nhỏ thì thào câu chuyện kể
Khi người ôn lại vết chân man.

Tuổi xanh vãng trôi theo mây trời
Thanh xuân ngắn ngủi đôi ba lời
Hình dung lại có hôm ở đó
Khi người giã bạn, bước sang ngang.

Mùa Thu về lại bên vách cũ
Nắng chiều buông xoải cuối sân tràn
Ngôi nhà vắng một hình dung đứng
Qua hết rồi – cả giấc mơ hoang.

Tuổi nay buồn vui đi qua ngày
Thành niên xong cố gượng sum vầy
Nếu như trở lại hai mươi mấy
…liệu em có còn ước một ngày?

Leave a comment