Việc!

Có những ngày làm việc từ sáng tới tối- chuyên tâm, tận tuỵ, không ồn ào. Có những việc tưởng như không thể tại thời điểm đó (như di chuyển bộ sofa lên 4 tầng thang bộ); nhưng cứ từ từ – nhấc từng bước đi, chỉnh từng góc quay- thì tất cả đều trở nên có thể.

Sau khi hoàn thành thì món quà lớn nhất là ngồi ngắm những thành quả của lao động. Mình nhận ra: mình chưa bao giờ “phản bội” công việc. Buồn, mình làm việc. Thất bại, mình làm việc. Thất tình, mình vẫn làm việc. Người ta nghỉ hưu, mình sẽ ko bao giờ nghỉ hưu cả. Và may mắn làm sao, công việc là tất cả những việc mình cần làm tại thời điểm đó để sống ra giá trị bên trong, chứ không có sự phân biệt, kén chọn.

Mình không “phụ” việc nên việc cũng không “phụ” mình. Việc tin tưởng và cho mình trải nghiệm giá trị đẹp đẽ nhất của lao động- ko phải tiền bạc, ko phải công danh- một vẻ đẹp không cần được nhìn thấy; ko cần đc ghi nhận- Vẻ đẹp của sự trọn vẹn, chuyên tâm và hoàn thành ^^

Leave a comment