Ngày nắng chướng!

Nắng không nghỉ Tết, càng không có khái niệm ăn Tết. Tết của Nắng chỉ là cái không khí xao xác của những ngày trước Tết và hương vị Đoàn viên vào đêm Giao thừa. Mùng 3 Nắng đã làm việc và làm vườn như bình thường.

Về đời sống, Nắng không còn nhu cầu tham gia vào các hoạt động ồn ào, đua chen của xã hội. Trước Tết từ chối đi Kiên Giang 2-3 ngày với gia đình. Mùng 2 Tết lại từ chối đi du xuân với gia đình. Có lẽ trưởng thành là không còn nhu cầu chạy theo bất cứ việc gì! Làm gì cũng cần từ tốn, đàng hoàng mới làm. Nếu không thì khỏi làm cũng được chứ không thể làm qua loa, vội vã.

Một buổi chiều rực rỡ, những tia nắng vàng ươm mềm mại như tơ, nhảy nhót lung linh trong khu vườn nhỏ. Không gian yên tĩnh và nội tâm của Nắng cũng vậy. Nắng có thể cảm nhận được những cơn gió mát nhẹ nhàng lướt qua bên trong tâm hồn mình, không còn ồn ào cồn cào như đã từng bao lần cuộn sóng. Rồi cái gì cũng qua, cả đớn đau, thất vọng, hào quang, danh lợi…Chỉ có trái tim bình lặng là ở lại- êm ả, tự do và an nhiên.

Cuộc sống cứ thế chảy trôi vô tận. Một đời nhỏ bé đến thế nào so với sự bất tận của thời gian kia. Nhưng chỉ một phút giây bình lặng ấy lại có thể tạo ra một cảm giác an yên miên mải. Phải chăng hơi thở tâm hồn đã thực sự được phả vào cuộc sống để đóng băng hiện tại và giữ nó ở lại đó mãi mãi trong thế giới của chính mình. Mà thế giới của chính mình chẳng phải là tất cả thế giới sao!?

Vẫn như năm trước hay năm trước nữa, Nắng bước về trước trên hành trình “lửng lơ trôi” của mình, yên lặng, từng bước từng bước một. Ngày mới hay năm mới chỉ là những định lượng của xã hội, ko cần quá bị chi phối. Chỉ cần biết ta đủ dũng cảm để có thể dịu dàng với cuộc đời dữ dội. Vậy là đủ để cảm nhận được ánh sáng của một ngọn đèn được đốt lên cho dù nó có xua tan được màn đêm hay ko cũng ko còn quan trọng!

Già rồi…nói chung là rất chướng…

Leave a comment