Có những ngày tôi ngồi dưới hiên nhớ anh
Ngõ vắng bỗng thấy mình vơ vất như xưa
Đời nào buồn tênh – Đời nào tất bật
Buồn như giọt cà phê cuối ly…
Nhớ những chiều mưa phùn góc cũ với anh
Bên nhau những muộn phiền trôi đi rất nhanh
Đời mình còn nhau? Kiếp này có nhau?
Đâu có cánh hoa nào rụng xuống phía mùa Thu
Đâu có tôi đứng chờ anh về giữa sương mù
Đâu có gió la đà trong khu vườn xưa chúng ta
Đâu có đâu có đâu có đâu có đâu! Có đâu!?
Đâu có tiếng chuyện trò hẹn ước chuyến rong chơi
Đâu có cánh thư nào đưa ta về tuổi mưa rơi
Đâu có ước mơ ngôi nhà vì anh đã đi xa rồi
Đâu có đâu có đâu có đâu có đâu! Có đâu!
(Nhạc Nắng – Thơ Nguyễn Trường Phong)