Cô ấy đi qua những ngày thiết tha
Cô ấy đi qua những ngày xót xa
Cô ấy không kêu, kể về nỗi đau
Cô ấy không quên nhìn lại phía sau…
Cảm ơn những gì đã qua!
Sóng gió cho ta vững vàng đôi chân
Gục ngã cho ta nhìn lại bản thân
Từ đó đi lên – kiêu hãnh, hiên ngang…
Cô ấy là ai? Là ai?
Chẳng là ai khác….
Và cô ấy là chính chúng ta
Mọi gian khó rồi cũng bước qua
Niềm tin nhỏ nuôi dưỡng trong tim
Cho cuộc đời nở hoa…
P.s: Và “cô ấy” đã bị mẹ la vì cái tội hát hò ầm ĩ (Lêu lêu cô ấy ^^)