Nơi hoàng hôn đẹp hơn một chút là chiều nghiêng xuống vai nhau
Gió mang theo những điều chưa nói
Ru êm tháng ngày thương đau.
Nơi bình yên đẹp hơn một chút là lòng thôi trách một người
Giấc mơ xưa lạc nơi xa xôi, ngủ yên trong tiếng mưa rơi!
Rồi ngày trôi khẽ khàng
May lành vết xước theo thời gian
Để ta hiểu yêu thương không cần cố gắng!
Nơi bình yên đẹp hơn một chút là nơi chẳng còn đúng-sai!
Anh kể em nghe qua những đêm dài những điều anh sợ ngày mai.

