Như thành phố cũ…

Mùi của những cơn mưa đầu Hạ làm anh nhớ tháng ngày đã xa
Nhớ cuộc rong chơi – nơi ta gặp gỡ
Nhớ từng câu chuyện đã tan vào với mưa.

Mùi của mưa, của những mùa Hạ đi
Thời gian không bao giờ trở lại
Cuộc rong chơi theo lẽ đời trôi mãi…
Người như ngày vui ta gặp giữa mùa buồn.

Như thành phố cũ chỉ để nhớ mà thôi
Như chiều bình nguyên, rực lên màu cỏ cháy
Như cơn mưa bạt lên từng phố xá
Như cuộc dừng chân cho những kẻ không nhà.

Đôi khi anh ước mình đừng bước đi
Rồi về đợi em ở bậc thềm xưa
Đừng nghe mưa gợi về bao ký ức
Đừng để lạc chân vào một buổi chiều.

(Nhạc Nắng – phổ thơ Nguyễn Trường Phong)

Leave a comment