
Nắng nghĩ: nhạc cụ “chân ái” của Nhạc Nắng chính là Đàn Tranh ^^.
Khi tiếng đàn Tranh ngân lên, Nắng như nghe cảm xúc của mình được hát lên vậy – réo rắt, lưu luyến, mờ ảo…như một cuộc gặp gỡ đã xa rồi…
“…Một lần gặp gỡ. Lưng chừng cơn mơ
Người về phố thị. Ta xoải cánh bay
Một lần gặp gỡ. Đôi lần cơn say
Người về gác ngọc. Ta mộng gió mây
Người ở đấy. Người ở đây.
Gặp vui trong thoáng chốc
Bềnh bồng…cơn mê dài!
(Nhạc Nắng – Phổ thơ Nguyễn Trường Phong)