Tình vơi!

Người xưa không kể với em về một chiều lá rơi
để em mãi đứng nơi đây, nghẹn ngào nước mắt rơi
Tình ta có thế thôi sao!?
Phải chăng đây giấc chiêm bao!? Tình vơi!

Giọt Nắng cuối Đông thì thầm lời nhớ mong
cũng không thể trách Nắng kia vẫn hoài vấn vương
Chỉ một câu thôi…sao không biết…xót xa tình vơi!

Mà tình vơi cũng là bình thường thôi
như dòng sông đổ về muôn nơi
thì làm sao phải giấu, cho em dằn vặt chính em!?

Mà tình vơi cũng là bình thường thôi
như mùa Xuân dành cho muôn hoa
Bao ngày tình vơi lại đầy…
nhưng hôm nay tình vơi…cạn rồi!

Leave a comment