Ngày còn bé em thường nằm bên cửa sổ
Đếm những vì sao qua một khoảng trời rất nhỏ
Em từng nói sau này em sẽ đi thật xa
Sẽ có một căn nhà nhìn ra biển
Và mỗi sáng thức dậy không cần vội vàng
Em sẽ làm những điều mình thích
Sẽ viết những bài hát chưa ai từng nghe
Và sống một cuộc đời mà em tin…đẹp như tranh vẽ.
Năm tháng đi qua nhanh hơn em tưởng
Em lớn lên, đi học, đi làm, rồi quen với những ngày bận rộn
Những ước mơ ngày nào được xếp vào một góc nhỏ
Vì còn những hóa đơn, những cuộc hẹn, những điều phải lo
Có những buổi tối trở về nhà khi thành phố đã lên đèn
Em mệt đến chẳng muốn nghĩ thêm điều gì nữa
Cho đến một hôm em tình cờ nhìn thấy bầu trời
Và nhận ra đã lâu rồi…mình không ngước lên…
Có thể em đã không đi đến nơi từng muốn đến
Có thể căn nhà bên biển vẫn chỉ nằm trong câu chuyện của ngày xưa
Có những người em từng nghĩ sẽ đi cùng mình mãi mãi
Cuối cùng cũng chọn những con đường khác rồi
Và có những điều từng rất quan trọng
Đến một ngày bỗng trở nên…xa xôi
Nhưng em hiểu, lớn lên đâu có nghĩa…phải từ bỏ giấc mơ thơ bé
Có khi chỉ là mình cần một cách khác
Để mang chúng bên mình trên hải trình mơ về những vì sao.
